22 hệ thống PC quái dị, đẹp mắt và sáng tạo đến độ không giống pc

Rơi vào tay các “mọt sách” công nghệ, các thùng PC hình hộp thông thường có thể được biến đổi thành một tác phẩm nghệ từ trong ra ngoài. 22 hệ thống PC quái dị, đẹp mắt và sáng tạo đến độ chẳng còn giống PC nữa

 Đối với nhiều người, PC chỉ là một công cụ làm việc, một cái thùng đen đặt dưới gầm bàn và chỉ được nhớ đến mỗi khi bạn muốn ấn nút khởi động. Tuy nhiên không phải ai cũng xem nhẹ sự tồn tại của các hệ thống PC như thế, đặc biệt là đối với dân “mọt sách”, những con người si mê công nghệ.

Rơi vào tay họ, các thùng PC hình hộp thông thường có thể được biến đổi thành một tác phẩm nghệ từ trong ra ngoài. Không tin ư? Sau đây, chúng ta sẽ cùng đến chùm ảnh những hệ thống PC đặc chế sáng tạo nhất quả đất đến độ chẳng giống PC nữa.

Minigun PC

Nhà sáng chế: Geek Seek

 

Mighty Mjölnir

 

Thermaltake Tank

Nhà sáng chế: Jesse Palacio

 
 

Mastermind

Nhà sáng chế: Soul-i-Doll

 

Nick Valentine

Nhà sáng chế: Ethan Prus

 

Eyebot

Nhà sáng chế: Ethan Prus

 

Gigantea

Nhà sáng chế: David Cathey

 

Toaster PC

Nhà sáng chế: Adam Bertram

 

Compubeaver

Nhà sáng chế: Kasey McMahon

 

Winston

Nhà sáng chế: PCJunkieMods

 

Alien Power Loader

 

Mouseketeer

Nhà sáng chế: Machel Barreto

 

Project Vulture

Nhà sáng chế: S.PiC

 

Ivory Warrior

 

Wells Fargo Stagecoach

Nhà sáng chế: MPC

 
 

Skull Rider

Nhà sáng chế: Enrico Luperini

 

Yazi Star Destroyer

Nhà sáng chế: Asphiax

 

TIE Bomber

Nhà sáng chế: Corey Gregory

 

Humvee

Nhà sáng chế: ACE_Finland

 
 

Off-Road-Ready

 

Back to the Future

Nhà sáng chế: Marc Molella

 

Glub, glub

Chiêm ngưỡng bộ máy tính 200 triệu siêu khủng khiếp

Chưa cần nhìn mặt cũng biết chủ nhân của dàn máy đẹp trai đến nhường nào.

 
 

Từ cuối 2016 tới nay, chúng ta có thể dễ dàng nhận ra xu hướng thiết kế phần cứng của thế giới là RGB và kính cường lực tempered glass. Hiệu ứng thẩm mỹ khi kết hợp bộ đôi này quả thực là miễn bàn nếu biết cách phối màu hợp lý. Nếu bạn là một người không thích RGB vì nó hơi chói mắt thì kính cường lực sẽ là giải pháp cứu cánh tuyệt vời, giúp giảm bớt sự chói loá của các dải LED mà vẫn chiêm ngưỡng được linh kiện bên trong.

 

Có tiềm lực tài chính để bắt nhịp xu hướng thì quả thực là đã rất ngầu rồi nhưng trang trí một dàn máy có cấu hình siêu khủng, linh kiện nào cũng là hàng top bằng cả RGB, kính cường lực lẫn tản nhiệt nước thì quả thực có thể được coi là thần tượng giới trẻ rồi. Dàn máy 200 triệu mà tôi chuẩn bị giới thiệu giới đây là một trong những cỗ máy hiếm hoi hội tụ đủ những điều kiện trên.

 

Cấu hình chi tiết:

-CPU: Intel Core i7 6950X

-Bo mạch chủ: ASUS Rampage V Edition 10

-RAM: Corsair Dominator Platinum ROG Edition 8x8GB

-VGA: Nvidia Geforce TITAN X Pascal x2 SLI

-Vỏ case: In Win H-Frame 2.0 Nvidia Edition

-PSU: In Win SII-1065W Nvidia Edition tích hợp trong case

-NVMe: Samsung 960 Pro 512GB

-Tản nhiệt nước custom với các linh kiện hàng đầu của Bitspower, AquaComputer,..

 

Các linh kiện sử dụng trong cấu hình này đều thuộc hàng top 1 hiện nay. CPU i7-6950X với 10 nhân 20 luồng có sức mạnh lẫn giá thành khủng khiếp, là CPU phổ thông đắt nhất hiện nay.

 
 

Để xứng đôi vừa lứa với CPU là bo mạch chủ ASUS ROG Rampage V Edition 10 khủng nhất trong các mainboard X99.

 

8 thanh RAM Corsair Dominator Platinum ROG với tản nhiệt màu đỏ cũng là hàng hiếm có khó tìm.

 
 
 

Đồ hoạ của cấu hình 200 triệu này được chắp cánh bởi bộ đôi GeForce TITAN X Pascal, kết nối bởi cầu SLI băng thông rộng của Nvidia cực tông xuyệt tông. Theo anh H.Đ, chủ nhân của dàn máy, do nhu cầu thay đổi card đồ hoạ thường xuyên nên anh không sử dụng giải pháp tản nhiệt nước cho bộ đôi này. Tuy nhiên, modder Hoàng Long của công ty Máy tính An Phát đã điểm xuyết cho cặp quái thú này bằng backplate custom cũng như các dải LED RGB cho dây nguồn.

 
 
 
 

Để phù hợp với cấu hình siêu khủng, bộ cánh – vỏ case của máy cũng phải là hàng limited. Với tông màu chủ đạo xanh lá đen tím, không có vỏ case nào vừa đẳng cấp lại vừa hợp tông hơn In Win H-Frame 2.0 Nvidia Edition. Các dải LED màu xanh Nvidia của chiếc vỏ case này càng tôn thêm vẻ đẹp của bộ đôi TITAN X Pascal. Và chắc chắn không thể không kể đến phần kính cường lực cực kì “trendy” của chiếc vỏ case này.

 
 

Bộ nguồn SII-1065W tích hợp trên In WIn H-Frame 2.0 Nvidia Edition cũng là một linh kiện độc nhất vô nhị. Công suất 1065W là quá thoải mái cho một cấu hình SLI 2x. Đây là chiếc nguồn máy tính đầu tiên trên thế giới với thiết kế vỏ trong suốt. Không có từ ngữ nào có thể diễn tả hết được vẻ đẹp của bộ nguồn này ngoài những tính từ mạnh như: đẹp, độc, khủng.

 
 
 

Dàn tản nước tông màu xanh Nvidia được tô điểm bởi dàn quạt Corsair SP120 RGB đặt màu hồng giúp dàn máy không bị đi vào lối mòn xanh lá và đen vốn đã được thấy quá nhiều.

Quay về năm 2007, bạn còn nhớ PC khủng 10 năm về trước

10 năm về trước, những món đồ chơi PC này được mệnh danh là hàng hot của thế giới công nghệ thế giới chứ chưa nói đến Việt Nam Quay về năm 2007, bạn còn nhớ PC khủng 10 năm về trước trông như thế nào không?

Cách đây ít lâu, chúng tôi đã từng gửi tới các bạn độc giả một bài viết có chút thông tin khái quát lại thị trường game năm 2007, nghĩa là 1 thập kỷ trước. Nếu các bạn đã lỡ quên, hoặc là những game thủ trẻ tuổi chưa trải qua những ngày hoàng kim của năm 2007, chúng ta có thể điểm qua những tựa game bom tấn đã tròn 10 tuổi nhưng vẫn có chỗ đứng vững chắc trong lòng người hâm mộ game toàn thế giới: Bioshock, Call of Duty 4: Modern Warfare, Halo 3, God of War II, Mass Effect, Crysis, Forza Motorsport 2, Metroid Prime 3: Corruption, Super Mario Galaxy…

 Crysis 2007

Crysis 2007

Phải khẳng định rằng, xét riêng trên phương diện game, thì 10 năm về trước là khoảng thời gian vàng của những game thủ 9x. Còn ở thị trường Việt Nam, ngày ấy game mới bắt đầu có những bước chập chững trong cuộc tiến công vào thị trường đầy tiềm năng khi ấy, và là một trong những thị trường lớn nhất khu vực hiện tại. Quán net, những phòng máy chơi game được nâng cấp từ việc chỉ kết nối với nhau qua mạng LAN, thì nay đã được kết nối cả internet để phục vụ nhu cầu chơi game online.

Quay trở lại với phần cứng máy tính. Khi ấy, máy tính chưa đẹp như bây giờ, và nó đơn thuần chỉ là một công cụ để game thủ có thể thả sức mình chìm đắm vào thế giới ảo tuyệt đẹp mà các nhà phát triển đã tạo ra. Không có tản nhiệt nước, không có đèn LED RGB, cũng chưa thể có những món gaming gear được các hãng sản xuất riêng cho nhu cầu game, với thiết kế cuốn hút mọi ánh nhìn như ngày hôm nay. Khi ấy, chỉ cần một cỗ máy tính đủ sức vào được game, chưa cần max cấu hình đã khiến biết bao người thổn thức rồi.

 Hồi năm 2007 ra quán net màn hình CRT Samsung 17 inch là chuyện rất bình thường. Quán nào có LCD mới là chuyện lạ!

Hồi năm 2007 ra quán net màn hình CRT Samsung 17 inch là chuyện rất bình thường. Quán nào có LCD mới là chuyện lạ!

Khi ấy tôi vẫn còn nhớ câu chuyện một anh chàng game thủ cài Bioshock, một trong những tựa game hay nhất năm ấy vào máy tính, chơi được khoảng 30 phút thì máy bốc khói nghi ngút vì phần cứng không chịu nổi nhiệt. Giờ vào lại Bioshock có lẽ bạn sẽ chẳng mảy may quan tâm, nhưng 10 năm về trước, khi công nghệ hình ảnh mới chỉ dừng lại ở DirectX 9, Unreal Engine thì mới dừng ở con số 2.5, Bioshock là một trong số những tựa game khiến bất kỳ ai nhìn vào cũng phải choáng ngợp. Và như một lẽ đương nhiên, cấu hình mà nó đòi hỏi cũng rất khủng khiếp.

Và, góp nhặt những phần ký ức như vậy, chúng tôi quyết định tìm lại những món phần cứng “xịn” nhất thời bấy giờ mà game thủ Việt có thể mua được, để các bạn độc giả có được một cái nhìn trở về quá khứ, thời kỳ cuối những năm 2000 với mục đích vẽ ra một bức tranh tuy khó có thể toàn cảnh, nhưng phần nào mô tả được những thay đổi của thị trường máy tính chơi game tại Việt Nam cũng như trên thế giới trong 10 năm trời.

 Bạn có tin hồi 2007 vẫn có người tin cái vỏ case càng đẹp thì máy tính càng khủng càng mạnh không? Ấy thế mà là sự thật đấy!

Bạn có tin hồi 2007 vẫn có người tin cái vỏ case càng đẹp thì máy tính càng khủng càng mạnh không? Ấy thế mà là sự thật đấy!

Bắt đầu là với main và chip. Khi ấy, card đồ họa chưa phải là thứ khiến nhiều người lầm tưởng về khả năng xử lý game như bây giờ. Những cửa hàng bán máy tính đều phục vụ tất cả mọi đối tượng, từ sinh viên, người dùng phổ thông, dân văn phòng, và đương nhiên là cả game thủ nữa. Những bộ máy tính cũ được bán rất nhiều với mức giá ngót nghét cả chục triệu Đồng.

Nhưng 10 năm về trước, hầu hết tất cả đều có chung tư tưởng CPU khỏe là chơi game ngon, vẫn chưa chính xác hoàn toàn nhưng không ngược đời đến mức mua G4560 và GTX 1070 về chơi game như một ai đó bây giờ. Và “hot boy” của thời đại ấy không gì khác chính là Core 2 Duo. Những con chip thời ấy được tạp chí PCWorld Việt Nam giới thiệu hàng tháng có tên mã Conroe, và nổi tiếng nhất trong số chúng có lẽ là E6300. CPU chạy 2 nhân tốc độ 1,87 GHz với 2MB cache L2 đủ sức chạy hầu hết mọi game thời ấy. Thực tế thì cũng chính vì những hạn chế của phần cứng nên game khi ấy cũng được phát triển vừa đủ chứ không “tất tay” như bây giờ.

 

Ai có điều kiện, hay có nhu cầu sử dụng chuyên nghiệp thì tìm đến E6700, con chip có giá đắt gấp 3 lần E6300, nhưng xung nhịp được đẩy lên tận 2,67 GHz. Khi ấy chưa có khái niệm đa phân luồng như Core i bây giờ. Những cỗ máy tính rẻ tiền hơn thì được lắp chip Celeron hay Pentium M 1 nhân. Những cỗ máy này đa phần đều ở ngoài quán net nên chúng buộc phải có mức giá đầu tư rẻ để phù hợp với chi phí giờ chơi chỉ cỡ 2 đến 3 nghìn Đồng 1 tiếng.

Có chip rồi thì lắp mainboard gì? Những CPU socket LGA775 như thế này không đòi hỏi nhiều, nhưng để tiết kiệm chi phí khi chơi game, nhiều người vẫn cố gắng chọn những mainboard có chip tăng tốc xử lý đồ họa tích hợp của chipset 915GL nếu chọn Pentium 4, hay G31 dành cho Core 2 Duo. GPU onboard GMA 3100 khi ấy có chức năng chẳng khác gì Intel HD530 của Core i3 6100 bây giờ cả.

Và thế là bo mạch chủ “vàng ươm” Asus P5KPL-CM trở thành lựa chọn của nhiều game thủ có tiền khi ấy. Nó có slot PCIe x16 để cắm card đồ họa nếu cần nâng cấp, và có cả “card mạng” (cách gọi adapter ethernet của nhiều người lúc bấy giờ):

Xong main và chip là đến RAM. Nhiều người không mấy quan tâm đến xung nhịp của RAM, nhưng với những người quan tâm thì khi ấy bộ RAM có tốc độ khủng nhất cho game thủ chỉ có 800MHz thôi. Dung lượng cũng chỉ đến cỡ 2GB là quá khủng, còn thông thường 512MB đến 1GB là thừa đủ dùng chơi game làm mọi thứ. Giờ đây tìm một kit RAM 32GB DDR4 với bus 2400 đến 3000 MHz không còn khó nữa, nhưng khi xưa chỉ có SDRAM, DDR2 và nó có vẻ ngoài xanh lè chẳng mấy cuốn hút như thế này:
 

Không có ổ cứng, và ổ đĩa quang thì cũng đừng mơ cài game. Khi ấy, những chiếc ổ 40GB là tiêu chuẩn. Những nhiếp ảnh gia thì chọn hẳn ổ cứng 80 hay 160GB lưu trữ cho được nhiều. SSD là “người ngoài hành tinh”, không một ai biết đến khái niệm này, mà kể cả có thì Windows XP cũng chẳng hỗ trợ TRIM để chạy SSD. Thế là những chiếc ổ Maxtor hay “sang” hơn là Western Digital chuẩn ATA trở thành người bạn thân quen của game thủ.

Mỗi game lúc ấy có dung lượng từ 500MB đến gần 10GB, vì thế nên “khéo co thì ấm”, những chiếc ổ cứng như thế này vẫn đủ sức chiều lòng game thủ. Giờ thì dến 4TB còn hết, không biết 10 năm nữa ổ cứng máy tính chơi game có lên đến tầm petabyte hay không nữa.

 Ngày xưa hay có trò tháo ổ cứng đem sang nhà nhau copy phim, nhạc và cả game nữa. USB khi ấy chỉ có 256MB, không mang ổ cứng thì tuyệt nhiên chẳng còn cách nào khác.

Ngày xưa hay có trò tháo ổ cứng đem sang nhà nhau copy phim, nhạc và cả game nữa. USB khi ấy chỉ có 256MB, không mang ổ cứng thì tuyệt nhiên chẳng còn cách nào khác.

Một số người thậm chí còn bỏ thêm tiền sắm cả ổ cứng Velociraptor của WD, chạy 10 nghìn vòng một phút để tải màn chơi cho nhanh nữa. Giờ so với một cái SSD rẻ tiền, tốc độ đọc ghi 245MB 1 giây của “con khủng long” 10 năm trước chẳng thấm tháp gì, nhưng ở thời ấy, nhanh bao nhiêu thì khoảng thời gian chờ load game lại giảm đi bấy nhiêu:

 

Ở cái thời game crack được bán với giá 7 nghìn Đồng một CD ngoài Bách Khoa, thì hoặc là bạn có một bộ máy tính có ổ CD, hoặc là bạn không có gì. Và thế là những chiếc ổ CD/DVD cũng là món phụ kiện không thể thiếu trong mọi cỗ máy tính chơi game của 10 năm về trước. Cửa hàng hết sản phẩm, phải mua tạm ổ màu trắng lắp vào case đen ngòm là chuyện quá bình thường không ai bận tâm cả:

 

Sau khi tìm đủ phần cứng thì nguồn và case là hai thứ gần như cuối cùng cần quan tâm. Có những bộ nguồn bãi được làm với chất lượng thấp, đủ để chạy hệ thống đòi hỏi chỉ cỡ 100W điện năng như ở trên, vì thế mua nguồn “cỏ” cỡ 250W là đủ chạy rồi. Đến lúc mua card đồ họa về mới vỡ lẽ ra không đủ công suất, hoặc nguồn chất lượng kém, thành ra khi ấy nhiều người cháy cả bộ máy tính vì quên không quan tâm đến “trái tim” của hệ thống. Cũng phải thôi, hồi năm 2007, mua máy tính chỉ mải chọn phần cứng, đến bước mua nguồn thì tìm tạm một cái case bán kèm nguồn vài trăm nghìn, gặp phải nguồn cỏ xuất xứ không rõ ràng là điều khó tránh.

 Nguồn máy tính, trong mắt game thủ, đôi lúc không được quan tâm đúng mức. 2007 cũng vậy, 2017 chẳng khác là bao.

Nguồn máy tính, trong mắt game thủ, đôi lúc không được quan tâm đúng mức. 2007 cũng vậy, 2017 chẳng khác là bao.

Tiếp theo là đến màn hình. Lựa chọn thời ấy quả thật không nhiều. Tôi vẫn còn nhớ như in hai màn hình CRT hot nhất thời đó, đi đến đâu cũng gặp. Một là Samsung Syncmaster, và hai là màn CRT Daewoo có cái núm menu xoay cực độc đáo, khác hẳn những nút bấm đơn điệu lúc bấy giờ. “Xịn” hơn thì có cả Dell 2007WFP, 20 inch chỉ dành cho dân chuyên nghiệp vì nó quá đắt. Monitor lúc đó cũng chưa có Full HD hay 4K như bây giờ. Màn LCD 17 inch thì lên được 1280 x 1024 pixel, còn CRT thì loanh quanh mạn 1024 x 768, đủ để hiển thị mọi thứ chứ không thể gọi là “nét” được.

 
 

Như vậy là đã xong phần “khung xương” cho cỗ máy tính. Bình thường nếu hết tiền, game thủ có thể mua thêm bộ chuột phím Mitsumi cắm cổng PS/2 đem về nhà là bắt đầu cài game chơi được rồi. Vui một cái là ngày ấy Mitsumi chưa nhiều hàng giả Trung Quốc làm nhái, nên mua chuột phím về dùng rất thích. Thậm chí khi ấy chuột quang còn là của lạ nữa cơ. 2007 vẫn còn rất nhiều người dùng chuột bi, thỉnh thoảng kẹt lại tháo ra vệ sinh hòn bi bên trong.

 
 Nếu nhìn hình ảnh này mà thấy thân quen thì đúng là bạn đã già rồi đấy!

Nếu nhìn hình ảnh này mà thấy thân quen thì đúng là bạn đã già rồi đấy!

Không phải ai cũng chấp nhận chơi game với bộ máy như thế này và quyết tâm đầu tư thêm vài triệu để sắm card đồ họa rời. 10 năm về trước là thời điểm game “cất cánh” mạnh mẽ, và hầu hết những game mới ra mắt đều đòi hỏi card rời mới chơi mượt mà được, bằng không chúng sẽ chạy ở tốc độ khung hình không thể chịu đựng nổi, mà cũng có lúc không thèm khởi động vì máy tính không đáp ứng được cấu hình tối thiểu.

Đến đây, phần cuốn hút nhất bắt đầu xuất hiện. Khi ấy các trang tạp chí xuất hiện đầy những hình ảnh render 3D những người hùng thế giới ảo để quảng cáo cho các mẫu card đồ họa cũng như phần cứng máy tính xuất hiện ngập tràn. Nhưng thiết kế của các sản phẩm hồi ấy cũng chẳng thua kém gì những phần cứng game kể trên. Chúng thô kệch, cục mịch và chỉ được tạo ra để phục vụ khả năng xử lý game cũng như có hiệu năng tản nhiệt cao nhất có thể. Và đây là một trong những sản phẩm như thế:

 Radeon X1950 Pro. Lúc ra mắt nó có giá cả chục triệu Đồng, bằng tiền mua hầu hết tất cả những phần cứng PC kể trên cộng lại.

Radeon X1950 Pro. Lúc ra mắt nó có giá cả chục triệu Đồng, bằng tiền mua hầu hết tất cả những phần cứng PC kể trên cộng lại.

Đừng nhầm lẫn, đây chỉ là một sản phẩm ra mắt từ năm 2006, thế nhưng khi thế hệ GPU HD2000 của ATI Technologies ra mắt giữa năm 2007, thì những sản phẩm như X1650 Pro hay X1950 Pro lại được giảm giá, và thực tế thì không phải ai cũng có khả năng chạy đua phần cứng hàng năm như nhiều người ở thời điểm hiện tại. Thế nên hoặc là giữ lại cấu hình cũ, hoặc mua những chiếc card đồ họa đã qua sử dụng như trên đây là lựa chọn tương đối khả thi.

Còn những “hot boy” thực sự của năm 2007 là hai card đồ họa này cơ:

 GeForce 8800 Ultra, ra mắt tháng 05/2017. Chiếc card đồ họa được mệnh danh là anh cả của dòng GPU high end. Không có nó thì cũng chẳng có Titan X của ngày hôm nay. Chính thế hệ card đồ họa này đã khơi mào cho xu hướng làm VGA nặng như cục gạch, ngốn điện như nước lã và có mức giá trên trời: 830 USD.

GeForce 8800 Ultra, ra mắt tháng 05/2017. Chiếc card đồ họa được mệnh danh là anh cả của dòng GPU high end. Không có nó thì cũng chẳng có Titan X của ngày hôm nay. Chính thế hệ card đồ họa này đã khơi mào cho xu hướng làm VGA nặng như cục gạch, ngốn điện như nước lã và có mức giá trên trời: 830 USD.

 Radeon HD2900 XT. Đây là câu trả lời của AMD trước 8800 Ultra cũng ra mắt vào tháng 05/2007. Chính thời kỳ này đã đánh dấu cuộc chiến giữa đội xanh (Nvidia) và đội đỏ (ATI Technologies, sau này được AMD mua lại).

Radeon HD2900 XT. Đây là câu trả lời của AMD trước 8800 Ultra cũng ra mắt vào tháng 05/2007. Chính thời kỳ này đã đánh dấu cuộc chiến giữa “đội xanh” (Nvidia) và “đội đỏ” (ATI Technologies, sau này được AMD mua lại).

Thú chơi PC chiến game, có thể khẳng định rằng, chỉ có chiều hướng đi lên về mặt cấu hình và chi phí bỏ ra, chứ chưa bao giờ có dấu hiệu nguội bớt. Chỉ có một điều chắc chắn, đó là nó công phu, đòi hỏi nhiều kiến thức và thời gian nghiên cứu cấu hình bất chấp thế hệ phần cứng nào đi chăng nữa. 10 năm về trước, những món đồ chơi này được mệnh danh là hàng hot của thế giới công nghệ thế giới chứ chưa nói đến Việt Nam. Ấy vậy mà bây giờ, chúng chỉ xứng đáng nằm trong viện bảo tàng vì hiệu năng của những sản phẩm tân thời đã quá ư mạnh mẽ.

AMD chính thức ra mắt Ryzen Threadripper 1900X giá 549 USD

Threadripper 1900X là CPU cao cấp có giá “rẻ nhất” của AMD, tuy nhiên hiệu năng chỉ nhỉnh hơn Ryzen 7 1800X một chút.

Phiên bản thứ 3 và cũng là cuối cùng của bộ vi xử lý cao cấp AMD Threadripper vừa được chính thức ra mắt. Đó chính là Ryzen Threadripper 1900X, được ra mắt sau Threadripper 1920X và Threadripper 1950x cách đây không lâu.

Threadripper 1900X chỉ có 8 lõi xử lý và 16 luồng, thấp hơn so với 12 lõi xử lý của 1920x và 16 lõi xử lý của 1950x. Do đó mà Threadripper 1900X có cùng số lõi xử lý với các bộ vi xử lý cao cấp Intel Extreme Edition, hay thậm chí là bằng với Ryzen 7 1800X.

 

Vậy tại sao bạn lại phải bỏ thêm tiền cho Threadripper 1900X, với cùng 8 lõi và 16 luồng so với Ryzen 7 1800X? Threadripper 1900X có xung nhịp lớn hơn một chút so với Ryzen 7 1800X, 3.8GHz so với 3.6GHz. Tuy nhiên lý do thực sự có lẽ là Threadripper 1900X sẽ cho phép bạn tận dụng sức mạnh của nền tảng X399, mà chỉ cần một CPU có 8 lõi xử lý.

Nền tảng X399 cao cấp của AMD hỗ trợ lên tới 64 khe cắm PCI-E, cho các kết nối VGA rời, card mạng, card âm thanh, ổ cứng lưu trữ. Trong khi nền tảng cơ bản của ADM chỉ hỗ trợ 16 khe PCI-E, các bộ vi xử lý 8 lõi Intel Core i7-7820X hỗ trợ 28 khe và Core i9 hỗ trợ 44 khe cắm.

 

AMD cũng lên kế hoạch hỗ trợ giao thức NVMe RAID cho nền tảng X399 vào ngày 25 tháng 9 sắp tới, thông qua một cập nhật phần mềm miễn phí.

Tuy nhiên theo đánh giá của các chuyên gia máy tính, nếu không tận dụng được tất cả những công nghệ mới của nền tảng AMD X399, thì người dùng nên cân nhắc việc lên đời từ Ryzen 7 1800X lên Threadripper 1900X.

Bởi bộ vi xử lý Threadripper 1900X yêu cầu bo mạch chủ thế hệ mới, và giá thành còn khá cao. Một combo Threadripper 1900X và bo mạch chủ X99 mới có chi phí thấp nhất là 900 USD, đắt hơn tới 300 – 400 USD so với một combo sử dụng Ryzen 7 1800X. Trong khi đó, số nhân xử lý và luồng không thay đổi, hiệu năng cũng không cải thiện quá đáng kể.

 
 

Bên cạnh Threadripper 1900X, AMD cũng vừa mới ra mắt phiên bản Pro của các bộ vi xử lý Ryzen. Bao gồm Ryzen 7 Pro 1700x, Ryzen 7 Pro 1700, Ryzen 5 Pro 1600, Ryzen 5 Pro 1500, Ryzen 3 Pro 1300 và Ryzen 3 Pro 1200.

Các bộ vi xử lý Ryzen Pro mới được tăng cường khả năng mã hóa và bảo mật, cải thiện khả năng quản lý tiền ảo DASH, được bảo hành 36 tháng và nhiều tính năng mới khác. Các bộ vi xử lý Ryzen Pro sẽ chính thức được bán ra vào đầu năm 2018.

Tham khảo: pcworld

Camera Galaxy Note8 đẳng cấp hoàn thiện tới từng chi tiết

Camera Galaxy Note8 đẳng cấp hoàn thiện tới từng chi tiết có chế độ chụp chân dung với khả năng xử lý hậu kỳ tốt, HDR hoạt động hiệu quả.

galaxy-note8-camera-hoan-thien-tinh-nang-tu-doi-thu

Note8 có nâng cấp lớn về camera với hệ thống camera kép.

So với mọi năm, Galaxy Note8 có sự nâng cấp đáng kể về camera. Không chỉ thông số tốt hơn, di động của Samsung còn trang bị camera kép cho tính năng chụp xóa phông ấn tượng. Sản phẩm bao gồm một camera góc rộng f/1.7 tương tự Galaxy S8 và một có tiêu cự tương đương zoom 2x độ mở f/2.4. Camera chính vẫn có độ phân giải 12 megapixel và phía trước là 8 megapixel.

Giống như Galaxy S8, Note8 không còn phím Home dạng vật lý ở phía trước màn hình. Thao tác mở nhanh camera vì vậy chuyển thành nhấp đúp nút nguồn. Camera tuy mở rất nhanh (chưa đầy 2 giây là người dùng đã có thể chụp được bức hình đầu tiên) nhưng việc bấm nút nguồn với độ lỳ lớn hơn không tạo cảm giác thoải mái như bấm nút Home trước đây. Note8 vẫn thân thiện với người dùng khi cho phép chụp bằng phím âm lượng, giọng nói hoặc cử chỉ giơ lòng bàn tay.

galaxy-note8-camera-hoan-thien-tinh-nang-tu-doi-thu-1

Giao diện chụp hình đơn giản dễ dùng.

Giao diện chụp hình trên máy không có nhiều khác biệt với khả năng bù trừ sáng rất nhanh bằng cách trượt tay trên màn hình sau khi lấy nét. Chế độ camera thông minh Bixby chưa tỏ ra hữu dụng với người dùng Việt Nam. Phần giao diện chính có thêm nút nhỏ 2x để bật chế độ chụp tele bằng camera thứ 2. Bên cạnh còn có Sticker cho phép thêm hiệu ứng hình ảnh, hấp dẫn người dùng trẻ khi chụp dạng selfie.

galaxy-note8-camera-hoan-thien-tinh-nang-tu-doi-thu-2

Chế độ zoom 2x cho góc chụp linh hoạt hơn. Ảnh minh họa hình trái là chụp góc rộng, phải là zoom 2x.

Cầm trên tay Note8, chế độ mà nhiều người muốn thử đầu tiên có lẽ chính là tính năng chụp xóa phông. Đây không phải là tính năng mới bởi trước đó đã xuất hiện trên iPhone 7 Plus. Tuy nhiên, di động của Apple không mạnh trong chụp thiếu sáng, thông số kỹ thuật không xuất sắc khiến trải nghiệm chưa trọn vẹn. Đó cũng là lý do chiếc smartphone của Samsung rất được kỳ vọng khi vừa trình làng.

Ngay từ thông số camera, Note8 đã cho thấy sự nhỉnh hơn so với 7 Plus, camera thứ hai tương đương zoom 2x và f/2.4 (của iPhone 7 Plus là f/2.8). Độ mở lớn hơn cho phép xóa phông tốt hơn và chụp tối tốt hơn. Tất nhiên, độ xóa phông trong ảnh cuối cùng phụ thuộc phần lớn vào khả năng xử lý của phần mềm.

galaxy-note8-camera-hoan-thien-tinh-nang-tu-doi-thu-3

Camera tele f/2.4 đã cho các bức hình chụp cận cảnh tốt.

Chế độ chụp chân dung xóa phông của Note8 có tên Live Focus (Lấy nét động), hơi khó hiểu với người dùng phổ thông. Tuy nhiên, chế độ này rất dễ dùng. Ưu việt hơn so với iPhone 7 Plus ở hai điểm. Đầu tiên là máy lưu đồng thời cả ảnh chụp từ camera tele lẫn camera thường có góc rộng hơn nhiều. Thứ hai quan trọng hơn cả là cho phép điều chỉnh độ xóa mờ phông nền. Các tinh chỉnh này đều trực quan, dễ dùng và mỗi lần điều chỉnh cho phép lưu thành ảnh riêng khác nhau để người dùng tiện so sánh.

Khi bật chế độ zoom 2x, Note8 đã khiến người dùng cảm thấy hài lòng khi khả năng chụp thiếu sáng tốt hơn đáng kể so với iPhone 7 Plus năm ngoái. Chụp tối vốn là thế mạnh các smartphone cao cấp của Samsung trong nhiều năm qua khi camera thường có độ mở lớn hơn các đối thủ. Ngay cả khi không bật chế độ Live Focus, với f/2.4, máy đã có thể chụp cận cảnh với độ xóa phông nhẹ, tự nhiên.

galaxy-note8-camera-hoan-thien-tinh-nang-tu-doi-thu-4

Chụp trong phòng với điều kiện ánh sáng không nhiều nhưng Live Focus của Note8 vẫn hoạt động hiệu quả.

Hệ thống xử lý của Note8 cũng tốt khi cho các đường bo viền chủ thể mềm mại, không bị gắt và giả như các smartphone có cùng tính năng trước đây. Máy cũng tăng sắc độ màu da khi chụp chân dung giúp các bức ảnh chụp nổi rõ được chủ thể hơn. So cùng bối cảnh chụp, ảnh của Note8 thường sáng, sống động hơn so với ảnh từ iPhone 7 Plus/8 Plus. Có một nhược điểm ở chế độ chụp chân dung là khoảng cách mà chế độ này có thể hoạt động được không nhiều khiến người dùng mất nhiều thời gian hơn để dịch chuyển vị trí mới có thể chụp Live Focus.

Bộ ảnh chụp thử từ Galaxy Note8:

Note8 cũng có các bức hình chụp ban ngày xuất sắc, đủ để người dùng đi du lịch mà không cần cầm theo máy ảnh compact. Độ sáng, sắc nét đều rất tốt, độ tương phản cao và chế độ HDR hiệu quả. Màu sắc thường được xử lý tươi tắn hơn so với thực tế nhưng được người dùng ưa chuộng, đặc biệt trong thời kỳ mạng xã hội lên ngôi.  Một nhược điểm nhỏ của máy là ở thời khắc nhá nhem tối, máy thường đẩy ISO lên cao và khiến ảnh hơi dư sáng, các chi tiết hơi bệt dù điều này không thực sự cần thiết. Còn ở chế độ chụp tối, Note8 vẫn cho thấy thế mạnh của mình khi làm nổi được cả các chi tiết mà với iPhone 7 Plus hay 8 Plus chỉ là màu đen.

galaxy-note8-camera-hoan-thien-tinh-nang-tu-doi-thu-21

Chụp đêm vẫn là thế mạnh của dòng Galaxy Note và S nói chung.

Smartphone của Samsung trang bị chống rung quang học hoạt động rất hiệu quả khi quay video. Do người dùng đều dùng tay không để cầm máy nên không tránh được các trường hợp bị rung. Tuy nhiên, OIS trên máy cho các đoạn quay liền mạch hơn, chuyển cảnh “mềm” hơn. Với camera trước, tính năng chống rung cũng cho thấy sự quan trọng của mình. Do phần lớn người dùng đều phải với tay khi chụp selfie nên cũng rất dễ bị rung tay và đây là nơi OIS phát huy tối đa khả năng của mình.

Samsung không có nhiều thay đổi với chế độ tự chụp chân dung. Dù giảm tối đa chế độ “làm đẹp”, máy vẫn cho hình ảnh da hơi mịn và sáng. Tông màu này phù hợp với các bạn trẻ nhưng hãng vẫn nên có chế độ chụp sao cho gần với thực tế hơn. Ngoài ra, do góc ống kính rộng, nếu chụp quá gần, khuôn mặt cũng sẽ không đúng tỷ lệ kích thước thật khi lên ảnh.

Theo vnexpress.net

Thanh niên tự tay nâng cấp RAM cho iMac 2017 tại nhà

Vì không muốn “cúng thêm” 800 USD cho Apple chỉ để nâng cấp RAM cho chiếc iMac từ 8 lên 32 GB, anh chàng này đã quyết định mua RAM ngoài về và tự tay bung máy ra để nâng cấp.

 
 Dưới đây là những chia sẻ của Jason Koebler, người vì không muốn phải bỏ thêm 600 USD chỉ để nâng cấp RAM cho chiếc iMac 2017 của mình, nên anh đã quyết định tự tay bung máy ra để cắm thêm RAM.

Tôi là một người hết sức bừa bộn. Điều này một phần thể hiện ở số lượng tab trình duyệt khổng lồ mà tôi mở cùng một lúc, đến mức người thân và đồng nghiệp của tôi phải nói rằng “Trông trình duyệt của ông thấy gớm quá đi”. Mặc dù tôi cảm thấy chẳng có vấn đề gì khi mở khoảng 100 tab cùng một lúc, thì có vẻ như chiếc máy tính của tôi lại không nghĩ như vậy:

 

Sau khi chia sẻ bức hình này lên Twitter, một người bạn của tôi đã tweet lại rằng: “Mày hành hạ cái máy tính hơi ghê đấy”.

Nhưng giờ bảo tôi thay đổi thói quen sử dụng máy tính thì khó quá. Vậy nên tốt nhất là tôi nên tìm cách cải thiện chiếc máy tính của mình để nó có thể chịu được sự “hành hạ” của tôi mà không gặp vấn đề. Với nhu cầu của tôi, một chiếc máy tính có càng nhiều RAM càng tốt. Vì TextEdit và iMessage nên tôi sẽ chọn sản phẩm của Apple. Ngay lập tức, tôi chú ý đến chiếc iMac mới, với màn hình 21,5 inch và khả năng cho phép người sử dụng nâng cấp thêm RAM.

Vấn đề là nếu tính về giá thì Apple bán RAM với giá cắt cổ. Chiếc iMac 21,5 inch hỗ trợ 32GB RAM, nhưng cả 3 chiếc iMac cơ bản tầm thấp – trung – cao đều chỉ có sẵn 8GB RAM mà thôi. Chưa kể chiếc iMac tầm trung, với giá 1299 USD chỉ nâng cấp lên được 16GB RAM, và bạn phải bỏ ra thêm 200 USD nữa cho lựa chọn này. Trong khi đó, chiếc iMac 21,5 inch cao cấp có giá 1499 USD và bạn phải bỏ ra thêm 600 USD để nâng cấp lên 32GB RAM, nâng tổng số tiền bạn phải chi trả lên 2099 USD.

Điều này quả thật hết sức vô lý, bởi chiếc iMac tầm trung có thể nâng cấp lên 32GB RAM, chỉ là Apple muốn “ăn dày” nên không cho bạn lựa chọn đó thôi. Bên cạnh đó, bạn có thể mua 32GB RAM với giá khoảng 3-400 USD, nên tôi hoàn toàn có thể mua một chiếc iMac tầm trung và mua thêm RAM để tự lắp, thay vì phải bỏ thêm 800 USD ra cho Apple.

 

Đương nhiên điều này đống nghĩa với việc tôi phải tự tay tháo tung chiếc iMac mới mua ra. Trong khi chiếc iMac 27 inch có cổng “RAM Door” ở phía sau – tức nâng cấp RAM chỉ tốn tầm 30 giây, thì chiếc iMac 21,5 inch lại đặt RAM ở vị trí bất tiện nhất của máy.

Tuy nhiên, tôi vẫn tin rằng mọi chiếc máy đều có thể nâng cấp được. Bản thân tôi cũng rất thích việc làm đồ DIY, và quan trọng hơn cả: tất cả các thiết bị của Apple đều do bàn tay con người lắp ráp, vậy nên tôi cũng có khả năng tháo chúng ra và lắp lại mà không gặp phải vấn đề gì.

600 USD, tức nửa giá máy để lên RAM. Các ông ăn dày quá đấy Apple ạ.
600 USD, tức nửa giá máy để lên RAM. Các ông ăn dày quá đấy Apple ạ.

Trong quá khứ tôi đã từng tự tay thay màn hình của iPhone, cũng như thay pin cho những chiếc MacBook Pro, tuy nhiên thử thách lần này ở một đẳng cấp khác hoàn toàn. Hướng dẫn nâng cấp RAM cho iMac trên iFixit gồm 64 bước, mất từ 1 đến 3 tiếng để thực hiện, cùng với ghi chú là “tương đối nguy hiểm”.

Trước đó, tôi tìm đến Brett Hartt (một kỹ sư phát triển dụng cụ tại iFixit) để hỏi ý kiến: “Liệu tôi có nên bung máy ra nâng cấp RAM không?”

“Chuyện này hoàn toàn có thể. Phần dễ sợ nhất là tháo màn hình ra thôi, còn sau đó thì mọi chuyện đơn giản ấy mà. Chúc may mắn!” – Brett Hartt đáp lại.

 

Trên mạng có rất nhiều đoạn video hướng dẫn tháo lắp, sửa chữa điện thoại và máy tính. Tuy nhiên, phần lớn trong số đó là được thực hiện bởi các chuyên gia, dành cho các chuyên gia. Nhìn “thợ nhà người ta” bung cái iMac chỉ thấy tốn công, chứ không thấy khó. Nhưng đến lúc tự mình bắt tay vào làm thì lại là chuyện khác.

Phong cách của Apple là dùng keo cố định các chi tiết của sản phẩm vào với nhau. Chiếc iMac cũng không phải là ngoại lệ, khi màn hình Retina của máy được cố định chắc chắn với khung bằng keo, và phải vượt qua lớp keo này bạn mới có thể bung máy thành công. Tôi sử dụng một dụng cụ trông giống như dao cắt pizza cỡ nhỏ để lách nó vào khe giữa tấm màn hình và phần khung máy, sau đó cắt rời phần keo cố định ra. Quá trình này ngốn của tôi tới 45 phút, vì Apple đổ RẤT NHIỀU KEO vào để cố định máy.

Mục tiêu của tôi là tạo khoảng trống để lách hai tấm thẻ mỏng vào, ngăn không cho keo dính lại vào tấm màn hình. Công việc đơn giản vậy thôi, nhưng làm thì mất công hết sức, đó là chưa kể việc tấm màn hình tạo cho chúng ta cảm giác khá mỏng manh dễ gãy, nên khi “cạy tấm màn” sẽ có chút cảm giác run tay. Vậy nên tôi quyết định hành động theo cảm tính – nếu như tấm màn không bị keo dính chặt thì tôi sẽ kéo mạnh tay hơn, còn không thì tôi sẽ dừng lại và tiếp tục công cuộc cắt keo.

Vừa làm vừa xem hướng dẫn cho nó cẩn thận
Vừa làm vừa xem hướng dẫn cho nó cẩn thận

Sau một khoảng thời gian dài vật lộn, cuối cùng thì toàn bộ chỗ keo cố định màn hình đều đã “hy sinh”. Bước tiếp theo là tháo dây cắm webcam cũng như màn hình khỏi bo mạch chủ (chú ý phải tháo dây trước khi tháo hẳn tấm màn ra ngoài, nếu không thì chiếc iMac đắt tiền sẽ đi tong luôn).

Bên trong chiếc iMac về cơ bản là như thế này
Bên trong chiếc iMac về cơ bản là như thế này

Gỡ màn hình ra xong, phần còn lại đúng như lời Hartt nói lúc trước, hết sức đơn giản. Nếu như bạn có chút kỹ năng cơ bản về lắp ráp cũng như có khả năng nhớ vị trí của các linh kiện nhỏ, thì bạn hoàn toàn có thể tự làm điều này tại nhà. Tháo cụm ổ cứng ra trước. Rồi đến bộ nguồn. Cứ tháo dần từng thứ một ra theo hướng dẫn của iFixit là được. Bước 34 sẽ hơi khó khăn hơn một chút, đó là tháo dây cáp dưới bộ nguồn, bởi dây cáp này được cắm khá chắc chắn. Nói chung là tháo rời toàn bộ dây nối ra khỏi bo mạch chủ. (Nhớ cẩn thận với cáp Micro, do nó khá là mảnh và dễ đứt).

 

Tất cả những công đoạn trên giống như đang làm theo hướng dẫn lắp ráp bộ đồ chơi của LEGO vậy. Ai cũng có thể lắp được, nhưng sẽ rất mất thời gian nếu như không quen. Chỉ lâu thôi, chứ tôi không thấy nó khó một chút nào.

Sau khi gỡ nốt bo mạch chủ ra, chiếc iMac 1400 USD của tôi đúng nghĩa chỉ còn trơ lại vỏ. Tin tốt là tôi đã tháo thành công chiếc máy mà không gặp vấn đề gì, tin xấu là tôi mới chỉ đi được nửa chặng đương mà thôi.

 
 

Giờ tôi đã có thể lật bo mạch chủ lại, gỡ 2 thanh RAM đi cùng với máy ra để thay bộ RAM mới của mình vào. Thế là nâng cấp xong. 8GB lên 32GB. Rất nhanh.

Cuối cùng là lắp tất cả mọi thứ lại, theo thứ tự ngược lại với lúc tháo máy ra. Nhớ cẩn thận không thể thất lạc linh kiện hay bỏ sót con ốc nào. Mấy sợi dây nối dễ đứt thì lúc cắm lại cũng phải nhẹ tay hơn một chút. Tôi lắp lại bo mạch chủ, cắm lại loa, quạt tản nhiệt, bộ nguồn, cố định tất cả lại bằng ốc, rồi cắm màn hình vào. Trước khi dán lại màn hình, tôi bật máy lên để kiểm tra thành quả đã:

 

Kết quả là tôi đã thành công! Chiếc iMac của tôi nay đã có tới 32GB RAM, dư sức để tôi thỏa thích mở hàng trăm tab cùng lúc khi lướt web.

 

Quay trở về với thời điểm hiện tại, tức hai tháng sau khi tôi tự tay nâng cấp RAM cho chiếc iMac của mình. Liệu tôi có khuyên một người bình thường tự nâng cấp RAM cho iMac hay không? Đương nhiên là có, chỉ cần bạn có một chút kiến thức cơ bản về tháo lắp máy tính là đủ. Hãy tự tay làm nếu bạn tự tin, để hiểu rõ hơn về chiếc máy tính mà mình đang sở hữu. Tự tay làm vì nó không có đến mức đấy. Tự tay làm vì nó là máy tính của bạn, và bạn có thể làm mọi thứ với nó.

 

Nếu bạn cẩn thận, bạn sẽ không gặp phải vấn đề gì đâu. Gỡ màn hình ra có lẽ là công đoạn sửa chữa mệt mỏi nhất mà tôi từng thực hiện trong đời, nhưng không sao, màn hình của Apple cũng không dễ gãy thế đâu. Tôi thà bỏ công bỏ sức của bản thân cùng 300 USD mua RAM ngoài, còn hơn là “cúng” thêm 800 USD (tức gần bằng giá trị của chiếc máy iMac) chỉ để mua thêm 24 GB RAM từ Apple. Rõ ràng là Apple cố tình khiến việc bung máy trở nên phức tạp vì không muốn bạn có thể dễ dàng tự mình tháo máy ra nâng cấp, và có lẽ đây mới là lý do thực sự thúc đẩy tôi tự tay làm chuyện này.

Tham khảo Motherboard